Con muốn viết đôi dòng tha thiết nhất
Trước khi về yên nghỉ chốn thiên quang
Và gởi lại gian trần bao nhiệm mật
Bởi linh ân: chứng cớ cõi thiên đàng
“Muôn vật bởi Ngài làm nên, chẳng vật chi đã làm nên mà không bởi Ngài.” (Giăng 1:3)
“Con kiến là loài yếu hèn, lo sắm sẵn vật thực mình trong mùa hạ.” (Châm Ngôn 30:25)
Không có gió, Sao mây biết đường bay qua biển?
Không có tình, Sao em thấy nẻo lòng anh?
Vật bé nhỏ li ti như loài kiến
Mỗi hè qua gom lương thực để dành
Con đã ngoại lục tuần rồi đó Mẹ!
Mẹ lìa đời chưa đủ tuổi năm mươi
Và khi ấy con chưa đầy mười sáu
Đến bây giờ con vẫn thấy chơi vơi
“Trong các ngươi ai là người có một trăm con chiên, nếu mất một con, mà không để chín-mươi-chín con nơi đồng vắng, đặng đi tìm con đã mất cho kỳ được sao?” (Lu-ca 15:4)
Em đứng đó
Mùa đông Berlin lạnh lắm
Tuyết đã xuống đầy
Nhuộm trắng cõi lòng ai?
“Những kẻ Đức Giê-hô-va đã chuộc sẽ về, ca hát mà đến Si-ôn; sự vui vẻ vô cùng ở trên đầu họ. Họ sẽ được sự vui vẻ mừng rỡ, còn sự buồn bực than vãn sẽ trốn đi.” (Ê-sai 35:10)
Dọc đường thơ cứ tràn ra
Lòng tôn vinh Chúa hát ca tưng bừng
Niềm vui cảm động rưng rưng
Linh hồn tươi mới không ngừng đổi thay
“Vả thế gian với sự tham dục nó đều qua đi, song ai làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời thì còn lại đời đời.” (1 Giăng 2:17)
Gởi em thêm nửa vần thơ
Gói niềm tri kỷ đợi chờ mai sau
Mùa sang cây cỏ thay mầu
Nhân tình vốn đổi thay mau hơn nhiều
“Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đưòng nấy. Đức Chúa Trời đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên Người.” (Ê-sai 53:6)
Bước vào cuối ngõ đau thương
Quạnh hiu suốt cả nẻo đường xa quê
Chân đi lòng ước ao về
Dấu tay thiên phụ ngàn khê bảo tồn
Theme by Danetsoft and Danang Probo Sayekti inspired by Maksimer